Thông Báo


Thông báo!

[Shalya]

Đầu tiên là vợ chồng nhà bạn quyết định come black sau một thời gian quy ẩn

Thứ hai là nếu các bạn xem các bài viết trong blog mà chỉ thấy hiện thị 1 vài dòng đầu tiên sau đó có link chuyển sang nơi khác, thì không cần ngạc nhiên. Vì bọn mình tuy vẫn post bài bên này, nhưng sẽ dẫn link về Wp cho tiện quản lý, các truyện đang dở bên này thì cũng sẽ cố hoàn thành và post bên Wp mới, và dĩ nhiên Wp mới bọn mình sẽ mở set private
Hy vọng lần gặp lại này chúng ta đều sẽ vui vẻ =v=
Cuối cùng đây là link về Wp mới của bọn mình
Ngân Nguyệt Các
Thân ~

30/08/2011

[NHTM] Chương 6-10


Đệ nhất bộ Đệ lục chương: Nghi Hoặc

Khi đó mọi người còn căng thẳng, một tiểu thái giám cẩn thận mở miệng: “Thiên ~ Thiên sư, Tứ điện hạ có lẽ vẫn còn sống.” Hắn vừa mở miệng, lập tức khiến cho mọi người một trận xôn xao.

“Đúng vậy! Thiên sư, ta từng nghe người ta nói, cương thi thì cả người cứng ngắc, không thể gấp khúc, nhưng mà Tứ điện hạ thoạt nhìn lại rất linh hoạt, lại còn ăn uống nữa, cương thi chẳng phải là không ăn gì hết sao?” Một cung nữ rất thanh tú to gan bước tới, đứng bên cạnh Thiên sư, trên mặt không có một chút sợ hãi, ngược lại rất tò mò nhìn Tư Không Vịnh Dạ đang ngồi trên bàn: “Hơn nữa Tứ điện hạ sắc mặt có một chút xanh trắng, so với người sống cũng không khác biệt, vẫn xinh đẹp như trước, ta nghe nói cương thi lớn lên cực kỳ đáng sợ, có răng nanh mắt thì lại lồi ra, còn Tứ điện hạ trông thế nào cũng là người sống a?”

Thiên sư nghe lời của nàng, mày nhíu lại, nhìn chằm chằm vào Tư Không Vịnh Dạ vẫn đang ăn uống như trước, lâm vào trầm tư.

“Đúng, chính là ~~~” Trần Tiến Trung đang đứng một bên nơm nớp lo sợ, nhìn Tư Không Vịnh Dạ đang ngồi trên bàn, nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm có phần run rẩy mở miệng: “Ba ngày trước khi Oánh phi tự sát, cũng cho Tứ điện hạ uống độc dược a, lúc ấy Tứ điện hạ đã tắt thở, khóe miệng còn chảy máu, đây là Thái y tự mình tuyên bố a! Việc này, Hoàng Thượng còn nổi trận lôi đình mà.”

Chốc lát tất cả đều im lặng, mọi người cùng nhớ đến Oánh phi trước đây được Hoàng Thượng cực kỳ sủng ái: khuynh quốc khuynh thành, phương hoa tuyệt đại*, khí thế uy nghiêm, so với Hoàng hậu còn có phong thái của mẫu nghi thiên hạ hơn.

Còn Tứ điện hạ xinh xắn tưởng chừng làm cho người ta sợ hãi kia, quả thực là so với Oánh phi giống nhau như đúc, thiên chân khả ái, mọi người đều yêu mến.

Hoàng hậu nương nương tuy rằng có Nhị điện hạ, nhưng lại gian ngoan tự cao, muôn phần bất hảo, Hoàng thượng rất không thích. Bởi vậy mọi người đều từng đoán là Hoàng thượng sẽ lập Tứ điện hạ làm Thái tử.

Thế mà hiện giờ, cảnh còn người mất.

Nhớ tới tình cảnh của hai mẹ con, mọi người trong lòng không khỏi thở dài một hơi.

Cung nữ can đảm kia đột nhiên đi đến trước mặt Tư Không Vịnh Dạ, vươn tay để trước mũi hắn xem xét.

Mọi người bị hành động táo bạo của nàng dọa đến mức ngẩn ra, một lát sau mới hiểu được dụng ý của nàng, không nhịn được nín thở, vẻ mặt chờ đợi nhìn nàng.

Trần Tiến Trung hai mắt trừng trừng như cái chuông đồng, trên trán mồ hôi lạnh ứa ra, nắm chặt lấy tiểu thái giám đang ở bên cạnh đỡ hắn, sợ nghe được cái gì đó khủng khiếp, mà tẻ xỉu mất.

Cung nữ này dò xét hô hấp trước mũi của Tư Không Vịnh Dạ, sau đó lại sờ lên da mặt y.

Đối với sự quấy rầy của nàng, Tư Không Vịnh Dạ cũng không để ý đến, ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên.

Một lát sau, trên mặt cung nữ lộ ra một nụ cười rực rỡ, đối mọi người cất tiếng: “Thật tốt quá! Tứ điện hạ có hơi thở, làn da trên người cũng nóng, căn bản là người sống rồi!”

Mọi người lập tức sôi nổi hẳn lên, Trần Tiến Trung buông tiểu thái giám bên cạnh, sửa sang lại quần áo, vẻ mặt biểu lộ sự uy nghiêm: “Chúng ta đã biết, như vậy rõ ràng là người rồi, sao có thể là cương thi chứ?”

Thiên sư đang đứng một bên sắc mặt không tốt, bản thân giằng co lâu như vậy, tiểu quỷ này hẳn nhiên là một người sống, nếu truyền ra ngoài, mình không bị cười chết mới là lạ.

Bất quá hiện tại không ai để ý đến lão, mọi người đều tập trung chú ý vào Tư Không Vịnh Dạ vừa chết đi sống lại này, đang thảo luận gì đó, căn bản không ai ngó đến lão.

“Tranh cãi, tranh cãi cái gì! Còn không nhanh trở về! Tất cả đều ở đây, không có việc gì làm sao? Cẩn thận cái đầu các ngươi!” Trần Tiến Trung nghiêm mặt quát, mấy tên ruồi muỗi vây quanh cửa chính đều tản ra.

“Còn ngươi, quả là can đảm, tên gọi là gì, làm ở đâu.” Trần Tiến Trung xoay người, quay về phía cung nữ can đảm kia, lập tức tạo nên một bộ dáng lão gia tử hiền lành, trong mắt còn có ý khen ngợi.

“Hồi Trần công công, nô tỳ Xuân Hà, ở Hoán y cục giặt quần áo.” Cung nữ tên là Xuân Hà cúi mình xuống, làm lễ, bộ dáng không kiêu ngạo không siểm nịnh, dùng thanh âm không lớn trả lời.

Trần Tiến Trung trong mắt càng có ý khen ngợi, lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường: “Ngươi có tài cán như vậy, làm ở chỗ kia thật sự là ủy khuất ngươi, vậy từ hôm nay trở đi, ngươi ra Cảnh Dương Cung hầu hạ Hoàng Thương đi.”

“Vâng!” Xuân Hà nghe được lời của hắn, cả người chấn động, đè nén nội tâm vui sướng, Xuân Hà quỳ trên mặt đất hướng Trần Tiến Trung dập đầu một cái: “Xuân Hà đa tạ Trần công công đề bạt.”

“Ân, về sau hảo hảo làm, đáp lại ta đã đề bạt là được.”

“Vâng, Trần công công, nô tỳ ghi nhớ trong lòng.” Xuân Hà cung kính cúi đầu, đứng ở bên cạnh. Trần Tiến Trung nhìn nàng hết sức hài lòng gật gật đầu.

“Tiểu Hồ, nhanh gọi Thái y đến, Tứ điện hạ tuy rằng còn sống, nhưng dù sao cũng đã uống độc, khó mà đảm bảo người sẽ không có chuyện gì Trần Tiến Trung quay sang tiểu thái giám đứng bên cạnh phân phó.

“Vâng, Trần công công.” Tiểu thái giám cung kính lui ra ngoài.

Hết chương thứ sáu.

*phương hoa tuyệt đại: câu này mình hiểu là nhan sắc Oánh phi như hoa, có 1 không 2.


Đệ nhất bộ Đệ thất chương: Tranh luận

“Hoàng Thượng! Nô tài có việc bẩm báo.” Trần Tiến Trung vội vội vàng vàng chạy vào Ngư thư phòng, cửa còn chưa mở, đã lớn tiếng hô lên.

Trần Tiến Trung vừa mở cửa ra, đã thấy Lí Đại Phúc cung kính đứng một bên, nhất thời có cảm giác xấu, còn Hoàng Thượng thì mặt một chút thay đổi cũng không có nhìn hắn đột nhiên xông tới.

“Hoàng Thượng ~~” Trần Tiến Trung một phen quỳ trên mặt đất, vội vàng mở miệng, Tư Không Viêm Lưu phất phất tay, đánh gãy lời hắn.

“Ngươi là muốn bẩm báo tin xấu về Vịnh Dạ đã chết mà sống lại sao, không cần, Lí Đại Phúc vừa rồi đã nói cho ta rồi.”

Trần Tiến Trung vừa nghe lời này, tức khắc giận sôi máu, trong tâm đem tên Lí Đại Phúc tranh công của hắn mắng cẩu huyết lâm đầu*. Nhưng ngoài mặt vẫn là cung kính trả lời: “Nô tài đã biết.”

“Hãy bình thân.”

“Tạ ơn Hoàng Thượng.”

Trần Tiến Trung đứng dậy, ánh mắt làm bộ lơ đãng liếc về phía Lí Đại Phúc.

Không nhìn thì không có việc gì, vừa thấy nhất thời làm hắn lại giận sôi lên.

Lí Đại Phúc nhìn hắn, vẻ mặt khiêu khích, khóe miệng còn hàm chứa một tia cười trào phúng, bộ dạng tiểu nhân đắc chí.

Trần Tiến Trung âm thầm đè nén lửa giận trong lòng, cắn chặt răng nanh, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.

Vừa rồi Trần Tiến Trung gọi Thái y tới xem bệnh cho Tư Không Vịnh Dạ, ai ngờ Thái y vừa nhìn thấy hắn liền sợ đến cả người phát run, hô to bất khả tư nghị**.

Vừa sờ thấy mạch đập của y, Thái y tuổi đã già liền lập tức ngất đi, làm mọi người sợ đến mức chết khiếp.

Xoa bóp cả nửa ngày, Thái y mới từ từ tỉnh lại, ánh mắt thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm Tư Không Vịnh Dạ, miệng thì thào không ngớt: “Điều đó không có khả năng, rõ ràng lúc ấy đã đoạn khí*** rồi, như thế nào lại sống lại.”

Ngay cả Thái y cũng xác định y là người sống, Trần Tiến Trung lúc này mới vội vội vàng vàng chạy đến nơi đây, muốn đem tin tức tốt này nói cho Hoàng Thượng biết, ai ngờ vẫn là bị Lí Đại Phúc giành trước.

Bận cả nửa ngày lại bị tên đó cướp công, sao làm cho hắn không buồn bực chứ.

“Hoàng hậu nương nương giá lâm ~~~”, ngoài cửa tiếng ngân nga báo danh của tiểu thái giám vang lên, trong khi đó ba người trong Ngự thư phòng đăm chiêu suy nghĩ.

Hoàng hậu nương nương sao lại đến nơi này chứ?

Điều này làm cho Trần Tiến Trung trăm lần không kỳ giải được, Hoàng hậu nương nương cùng Oánh phi từ trước đến nay trở mặt, vẫn là vì Thái tử vị mà đấu nhau, nay Oánh phi suy sụp, vui mừng nhất hẳn là Hoàng hậu.

Hiện tại mọi người căn bản nghĩ đến Tứ điện hạ đã chết đột nhiên sống lại, Hoàng hậu lúc này lại chạy tới, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt.

Trần Tiến Trung ngẩng đầu, nhìn nhìn Hoàng Thượng, vẻ mặt vốn lạnh lùng của hắn đột nhiên thay đổi, khóe miệng dẫn theo một tia cười ẩn ý. Trần Tiến Trung nhìn Hoàng Thượng khác thường như thế, nhất thời đánh một cái rùng mình.

“Thần thiếp bái kiến Hoàng Thượng.”

“Bình thân.”

“Tạ ơn Hoàng Thượng.”

Hoàng hâu dáng điệu tao nhã ngồi xuống ghế bên cạnh, vẻ mặt đoan trang nhã nhặn lịch sự, phượng bào**** màu vàng, trên đầu đội phượng quan nạm vàng mang ngọc, tuy rằng chưa đến hai mươi tuổi, nhưng lại có vẻ rất chín chắn.

“Không biết Hoàng Thượng có nghe nói Tư Không Vịnh Dạ đã chết mà sống lại chưa.” Hoàng hậu nương nương chậm rãi mở miệng, thanh âm nhu hòa, nhưng là lại đem bốn chữ “Chết mà sống lại” đặc biệt nhấn mạnh.

“Phàm là người, không nên dùng cách nói chết mà sống lại, chẳng lẽ ngay cả ngươi cũng tin tưởng tin đồn quỷ thần vô căn cứ.” Tư Không Viêm Lưu mặt không chút thay đổi, trong thanh âm nghe không ra cảm xúc, nhưng ẩn chứa áp lực.

“Chính là, lúc trước Thái y không phải đã chuẩn đoán rồi sao? Tư Không Vịnh Dạ kia đã đoạn khí, vậy mà bây giờ vẫn còn sống, Hoàng Thượng chẳng lẽ không cảm thấy kỳ quái sao?”

Hoàng hậu thăm dò một cách nhẹ nhàng, chẳng hề lùi bước, vẫn như trước dịu dàng mở miệng, chỉ là ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.

Hừ, nguyên lai là thừa cơ hãm hại a, độc nhất phụ nhân tâm*****, người cũng đã chết, ngay cả tiểu hài tử cũng không tha.

Trần tiến trung trong lỗ mũi khinh thường xuy một hơi, ngoài miệng cười nhưng trong không cười một chút nào. Khóe mắt phiêu liếc Lí Đại Phúc bên cạnh một cái, chỉ thấy hắn cười thỏa mãn, tựa hồ như được ưu đãi gì đó.

Điều này làm cho Trần Tiến Trung càng thêm khinh thường, nguyên lai là thằng nhãi này ngầm báo tin a, quả thực chính là cấu kết với nhau làm việc xấu.

"Chẳng lẽ ngươi rãnh rỗi như vậy sao? Cả ngày cứ suy nghĩ về cái tin đồn nhỏ nhặt vô căn cứ đó. Ngươi là hoàng hậu thật đúng là xứng chức a." Hoàng Thượng sắc mặt trở nên lạnh lùng, nhìn hoàng hậu, ngữ khí có chút trào phúng nói.

Trần Tiến Trung sắc mặt châm biếm nhìn hoàng hậu, Hoàng Thượng trong lòng hận nhất này chính là loại người ở sau lưng khơi mào chuyện thị phi.

Hoàng hậu này luôn luôn lí lẽ rõ ràng, lần này rõ ràng lỗ mãng chạy tới châm ngòi ly gián, vẫn là dùng kiểu quỷ thần nói chuyện hư vô mờ ảo.

Hoàng Thượng từ trước đến nay chán ghét loại người giả thần giả quỷ, lần này hoàng hậu lại đem chuyện đó nói ra , vừa mới đụng vào nơi đầu sóng ngọn gió, liền đã bị mất mặt. 

"Hoàng Thượng, nhưng nếu như là sự thật, Tư Không Vịnh Dạ có thể là ác quỷ phủ thân******, nói không chừng sẽ gây nguy hiểm cho an nguy của Hoàng Thượng! Thỉnh Hoàng Thượng minh xét!"

Hoàng hậu nóng nảy, Hoàng Thượng rõ ràng đối chuyện lớn như vậy lại chẳng quan tâm, chẳng lẽ đúng là đối với Oánh phi nhớ mãi không quên?

Vừa nghĩ tới hắn còn đang nhớ người đàn bà kia, Hoàng hậu trong lòng lửa ghen tức hừng hực bốc cháy, ánh mắt trở nên sắc bén, ngữ khí cũng bắt đầu hùng hổ hẳn lên.

Đối với lời nói mạo phạm của Hoàng hậu, Tư Không Viêm Lưu giận dữ phản cười, trong ánh mắt đột nhiên tỏa ra một khí thế sắc bén, thản nhiên mở miệng: "Hừ, nếu Hoàng hậu quan tâm Vịnh Dạ như vậy, y hiện tại không người chiếu cố, như vậy hay là hoàng hậu đem y dẫn về Hòa Trữ Cung đi chiếu cố đi."

"Hoàng Thượng." Hoàng hậu bị nghẹn không lời nào để nói, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt, nhớ tới Tư Không Vịnh Dạ kia không biết là quái vật gì, Hoàng hậu vô cùng ảo não lập tức chạy đến nơi đây.

"Cứ như vậy đi! Ngươi đem Tư Không Vịnh Dạ mang về Hòa Trữ Cung. Về sau y để ngươi chiếu cố. Ý trẫm đã quyết, ngươi không cần nói nữa. Không có việc gì trở về Hòa Trữ Cung đi, trẫm còn phê duyệt tấu chương."

Tư Không Viêm Lưu vẻ mặt không có chút kiên nhẫn khoát tay, ngăn Hoàng hậu đang muốn mở miệng lại.

Hoàng hậu cắn cắn môi, làm lễ, khốn khổ mở miệng: "Tạ ơn Hoàng Thượng ban ân, thần thiếp cáo lui." Xoay người bước đi.

"Đúng rồi, Tư Không Vịnh Dạ tuy nói là thân mang tội, nhưng dù sao cũng là cốt nhục của trẫm, ngươi cần phải rất chiếu cố a." Hoàng Thượng gọi lại khi Hoàng hậu đã đi tới cửa, mặt không chút thay đổi mở miệng.

Hoàng hậu bị hắn đột nhiên nói một câu làm cho hoảng sợ, xoay người lại quay mắt nhìn về phía Tư Không Viêm Lưu.

Trên mặt của hắn không có biểu tình gì, giống như đồng tử tối đen sâu không thấy đáy, không hề gợn sóng.

Lời nói mới rồi, giống như chính là lơ đãng nói ra, Hoàng hậu thở dài một hơi, lúc này mới nói: "Thần thiếp biết, thần thiếp nhất định tận tâm tận lực chiếu cố hắn."

Tư Không Viêm Lưu gật gật đầu.

Trần Tiến Trung nhìn Hoàng Thượng mặt không chút thay đổi, trong lòng cảm thấy lạnh lẽo.

Ban đầu Hoàng Thượng sủng ái Oánh phi cùng Tứ điện hạ đến cỡ nào, chính là hiện giờ cảnh còn người mất, Oánh phi nương nương đã chết, Hoàng Thượng cũng không có biểu hiện thương tâm gì, cư nhiên ngay cả Tứ điện hạ từng yêu nhất cũng không trông nom không để ý, trực tiếp đem hắn ném cho hoàng hậu, thậm chí ngay cả nhìn mặt hắn một cái cũng không muốn, đây là đoạn tuyệt tất cả a.

Chính là Tứ điện hạ khổ đến đáng thương rồi, mới hai ba tuổi, hiện tại mất đi mọi che chở, còn bị Hoàng Thượng ném cho Hoàng hậu luôn luôn thống hận hắn, sợ là không được chết già đi*******.

Chính là nếu Oánh phi nương nương dưới suối vàng có biết, con của mình cư nhiên rơi vào tay kẻ thù, nàng sẽ thương tâm đến nhường nào a. Nghĩ đến đây Trần Tiến Trung không khỏi một trận thổn thức.

Hết chương thứ bảy

*cẩu huyết lâm đầu: tạm dịch là "đồ đáng nguyền rủa"
**bất khả tư nghị: không thể tưởng tượng nổi.
***đoạn khí: tắt thở.
****phượng bào: trang phục của Hoàng hậu.
*****độc nhất phụ nhân tâm: độc nhất chính là lòng dạ đàn bà.
******ác quỷ phủ thân: ý chính là nói thân thể bé Dạ bị ác quỷ nhập vào.
*******không được chết già đi: ý nói giao bé Dạ cho mụ Hoàng hậu này thì bé nó chẳng sống thọ.

Đệ Nhất Bộ Đệ Bát Chương: Hòa Trữ Cung

"Tứ điện hạ, chính là nơi này. Về sau nơi này chính là nhà của người." Tiểu cung nữ nắm tay Tư Không Vịnh Dạ đi vào Hòa Trữ Cung, vô cùng ôn nhu giới thiệu y mọi thứ chung quanh.

Nhưng mà, Tư Không Vịnh Dạ tựa hồ đối với nơi này không cảm thấy hứng thú, luôn luôn chuyên chú vào đồ ăn, cầm trong tay một đùi vịt nướng, nhưng lại không thể cắn được, làm trong tay trong miệng tất cả đều là dầu mỡ, chẳng ngại chút nào, vẫn chậm rãi gặm .

Mấy tiểu cung nữ chung quanh nhất thời cảm thấy được y muôn phần đáng yêu, đều trộm che miệng nở nụ cười ~~

Hoàng hậu nương nương sắc mặt u ám tiến vào, nhìn một đám tiểu cung nữ bộ dáng hi hi ha ha, nhất thời sắc mặt trở nên hết sức khó coi, lại nhìn đến Tư Không Vịnh Dạ, ánh mắt cơ hồ trở nên cực kỳ hung ác, hận không thể lập tức giết chết hắn.

"A! Hoàng hậu nương nương cát tường." các tiểu cung nữ nhìn nàng bộ dáng hận không thể ăn luôn Tư Không Vịnh Dạ, biết Hoàng hậu này lòng dạ hẹp hòi căn bản không khoan dung với đứa con của đối thủ ngày xưa, ánh mắt hướng đến y đều cảm thông.

"Hừ! Ta đã nói mà, ta vừa mới đến Ngự thư phòng, Hoàng Thượng đã đem nó đưa tới, hóa ra đã sớm tính toán tốt." Hoàng hậu nhìn Tư Không Vịnh Dạ một bộ dáng lôi thôi, khinh thường cười nhạt, thanh âm lạnh như băng, mọi người nghe thấy, giống như quỷ dạ xoa, nhất thời cúi đầu, ngay cả một tiếng thở mạnh cũng không dám phát ra.

"Mẫu hậu ~~~" một nam hài ước chừng năm sáu tuổi từ trong phòng bước ra, vừa nhìn thấy Hoàng hậu liền dùng thanh âm ngọt đến phát ngấy lớn tiếng hô lên, trực tiếp hướng nàng chạy tới.

Hoàng hậu vừa nhìn thấy nó liền lập tức thay đổi thái độ, lộ ra nụ cười từ mẫu*, kéo đến ôm ấp, ôm cổ nam hài đang bay tới.

"Mẫu hậu, ngươi đi đâu vậy, vừa mới có tiểu cung nữ khi dễ ta, ngươi cũng không ở đây." Tư Không Vĩnh Minh mân mê miệng, bộ dáng bị tổn thương, đôi mắt to tròn trên gương mặt phì nộn, tuy rằng không phải rất đẹp, nhưng thoạt nhìn cũng thập phần đáng yêu.

"Cái gì? Là cung nữ nào to gan như vậy a?" Hoàng hậu lập tức lộ ra dáng vẻ tức giận, nhìn chung quanh một đám thái giám cung nữ kinh hồn táng đảm**, làm các nàng hai chân run rẩy, mồ hôi lạnh ứa ra.

"Là Hạ Liên, ta gọi nàng quỳ xuống làm con kỵ mã, chính là nàng căn bản làm ngựa không tốt, cố ý để con té xuống, con còn bị thương nữa." Tư Không Vĩnh Minh đưa tay ra, chỉ vào một miệng vết thương rất nhỏ cơ hồ dùng mắt thường nhìn không thấy trên bàn tay, vẻ mặt oan ức nói.

"A? Là như thế này sao? Vĩnh Minh ngoan đừng nóng giận, mẫu hậu kêu người đánh nó ba mươi đại bản, kêu nó về sau còn dám không nghe lời của con nói." Hoàng hậu vẻ mặt dịu dàng cười, bất quá nụ cười này, các cung nữ nhận thấy, làm cho người ta mao cốt tủng nhiên***,gần như ba mươi đại bản kia có thể đánh đi một nửa cái mạng của người ta, vậy mà ngay cả một chút đau khổ nhỏ cũng không có.

"Ai, mẫu hậu, con cũng sớm đã gọi người đánh nó bốn mươi đại bản, nó còn khóc cầu ta bỏ qua cho nó nữa, con cũng không có lưu tâm nó, ai kêu nó không nghe lời con nói. Nó lại còn giả bộ bất tỉnh, tưởng con như vậy sẽ tha cho nó, con đâu có ngu như vậy, cho nên đánh nàng hơn hai mươi đại bản." Tư Không Vĩnh Minh càng nói càng vui vẻ, giống như đã làm xuất sắc việc đại sự, vẻ mặt kiêu ngạo nói.

"Ân, đây mới là con ngoan của ta, về sau có ai dám mạo phạm con, thì cứ đánh thật tàn nhẫn cho ta, xem còn ai dám đem lời con nói coi như gió bên tai." Hoàng hậu ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua tất cả thái giám cung nữ ở đây, nhìn như ôn nhu nhưng trên thực tế lại làm cho người ta vô cùng sợ hãi, tất cả đều bị ánh mắt của nàng quét qua, tự giác cúi mặt xuống thật thấp.

Đám nô tài ở đây đều biết, Hoàng hậu từ trước đến nay là một người giỏi ngụy trang, ở trước mặt người khác vĩnh viễn mang bộ dáng tri thư đạt lí****, dịu dàng hiền thục. Nhưng là chỉ cần vừa về tới Hòa Trữ Cung, liền hiện ra một con cọp mẹ ma quỷ, tiếu lí tàng đao*****. Nơi này nô tài vĩnh viễn ở trong trạng thái tinh thần căng thẳng, hơi chút phạm sai lầm sẽ bị một trận đòn hiểm, bọn họ cũng không dám nói ra, bởi vì người nhà bọn họ đều bị Hoàng hậu khống chế, chỉ cần bọn họ dám nói ra ngoài, thì người nhà sẽ chết oan chết uổng. Trong cung các nô tài khác đều vô vùng hâm mộ bọn họ có thể ở Hòa Trữ Cung làm việc, nhưng đối với bọn họ mà nói, không thể nghi ngờ nơi này chính là địa ngục.

Nhị hoàng tử Tư Không Vĩnh Minh cũng học được cả mười phần tính lãnh huyết tàn nhẫn của hoàng hậu, tính cách bất thường mà tàn bạo, trong lòng một khi cao hứng, sẽ bắt người đến trút giận, khiến cho toàn bộ nô tài Hòa Trữ Cung đều coi hắn như Bồ Tát, không dám nghĩ đến việc chọc giận hắn, không chết thì cũng mất đi nửa cái mạng. Lúc này cung nữ tên Hạ Liên, bởi vì bị Tư Không Vĩnh Minh cưỡi ở trên người, sợ hãi toàn thân run rẩy, không ngờ được lại làm hắn ngã xuống, vì thế mà liền bị một trận đòn hiểm, gần như phải mất đi nửa cái mạng, bây giờ cả người đầy máu nằm trên giường, bất tỉnh nhân sự.

"A? Ai vậy?" Tư Không Vĩnh Minh thấy Tư Không Vịnh Dạ đứng bên cạnh, nhất thời cảm thấy vô cùng tò mò, tránh cái ôm của Hoàng hậu, đi tới trước mặt y, vẻ mặt tò mò nhìn y.

"Hắn a, về sau là đệ đệ của con." Hoàng hậu tuy rằng vô cùng chán ghét y, nhưng là dù sao hoàng mệnh cũng không thể trái, nàng vẫn miễn cưỡng mỉm cười nói.

"Hừ! Ta không cần đệ đệ mà, mẫu hậu chỉ cần có một mình ta là đủ rồi." Tư Không Vĩnh Minh vừa nghe lời nói của Hoàng hậu, nhất thời mặt liền gục xuống dưới, vẻ mặt mất hứng nhìn Hoàng hậu.

"Ai, mẫu hậu cũng không có biện pháp a, là phụ hoàng con quyết định, mẫu hậu cũng không thích nó." Hoàng hậu đi đến bên Tư Không Vĩnh Minh, xoa xoa đầu của nó, ngữ khí vô cùng bất đắc dĩ.

"Hừ!" Tư Không Vĩnh Minh chỉ hừ một tiếng.

"Ngươi tên là gì?" Tư Không Vĩnh Minh ánh mắt kiêu căng nhìn chằm chằm Tư Không Vịnh Dạ ở trước mặt vẫn đang cắn đùi vịt, nhưng người ta không thèm để ý tới hắn.

"Ta hỏi ngươi tên gọi là gì? Ngươi điếc sao?" Gặp người đối với mình chẳng quan tâm, Tư Không Vĩnh Minh nhất thời không bỏ qua, nó luôn luôn được xem là trung tâm của mọi người, được mọi người coi là chúng tinh phủng nguyệt****** mà hầu hạ, làm sao có người dám khinh thị nó như thế? Vì thế nắm lấy cổ áo Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Vĩnh Minh rống lên thật to.

Tư Không Vịnh Dạ ngẩng đầu, ánh mắt vô cùng không kiên nhẫn liếc nó một cái, đẩy tay nó ra, tiếp tục chuyên chú ăn uống, hoàn toàn không nhìn Tư Không Vĩnh Minh mặt đã tái xanh.

Mọi người đứng một bên nhìn, âm thầm lo cho Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Vĩnh Minh là tiểu hài tử điêu ngoa bốc đồng, nổi giận lên chuyện gì cũng làm được. Sắc mặt Hoàng hậu lúc này cũng không tốt, đối với tiểu hài tử cá tính quật cường này nhất thời càng thêm chán ghét. Nhưng mà dù sao cũng là hoàng tử, nàng cũng không dám đối đãi y không tốt, vì thế, liền muốn gọi con của mình lại đây, không cần đi để ý tới y.

Chính là, đúng lúc này, Tư Không Vĩnh Minh vươn tay, một cái tát hung hăng đánh vào mặt Tư Không Vịnh Dạ!

"Bốp!" âm thanh từ bàn tay thanh thúy nhất thời vang lên, trong phòng vốn im lặng, càng có vẻ đột ngột. Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này, Hoàng hậu cũng giật mình nhìn Tư Không Vĩnh Minh.

Trên gương mặt trắng nõn của Tư Không Vịnh Dạ lập tức có một bàn tay đỏ tươi hiện ra. Tư Không Vịnh Dạ bị một cái tát bất thình lình đánh cho ngơ ngẩn, ngơ ngác đứng ở nơi đó, trong lỗ mũi chảy ra hai dòng máu đỏ ~~~

Hết chương thứ tám

*từ mẫu: mẹ hiền
**kinh hồn táng đảm: kinh hồn bạt vía
***mao cốt tủng nhiên: sởn tóc gáy
****tri thư đạt lí: có tri thức hiểu lễ nghĩa
*****tiếu lí tàng đao: khẩu Phật tâm xà; miệng nam mô, bụng bồ dao găm.
******chúng tinh phủng nguyệt: sao vây quanh trăng sáng, ý nói thèng Vĩnh Minh cho nó là cái rốn của vũ trụ.

Đệ nhất bộ Đệ cửu chương: Tâm thống (đau lòng)

Cứ như vậy, Tư Không Vịnh Dạ ở Hòa Trữ Cung, nhưng mà cuộc sống của y cũng không hề an ổn, Tư Không Vĩnh Minh luôn luôn tìm đến y gây phiền toái, Hoàng hậu cũng là mở một con mắt, nhắm một con mắt, chỉ cần không phải quá ầm ĩ, nàng cũng sẽ không trông nom. Mà Tư Không Vịnh Dạ cũng chẳng thèm để ý đến nó, nhưng Tư Không Vĩnh Minh lại đối với thái độ hờ hững của y càng thêm căm tức, ngày càng bắt nạt y tệ hại hơn, cho nên trên người Tư Không Vịnh Dạ lúc nào cũng có vết thương: có khi trên tay, có khi ở trên đùi, thường xuyên có vết xanh tím rất lớn, nghiêm trọng nhất chính là một lần Tư Không Vĩnh Minh cố ý cầm lấy dao gọt hoa quả cứa một vết rất dài trên cánh tay y, lúc ấy cánh tay y không ngừng chảy máu, làm người ở chỗ này sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Bởi vì không dám gọi thái y, cuối cùng vẫn là một tiểu cung nữ làm sơ cứu, vội vội vàng vàng băng bó qua loa một phen mới xong việc. Vì thế, Hoàng hậu mới hung hăng răn dạy Tư Không Vĩnh Minh, hành vi của nó lúc này mới bớt phóng túng lại. Một tiểu cung nữ tâm địa thiện lương, luôn ở sau lưng đối xử với Tư Không Vịnh Dạ tốt lắm, có khi lấy được ít đồ ăn tốt cho y, có khi trộm lấy chút thuốc cho y bôi lên vết thương trên người.

Bất quá, có lần, một tiểu cung nữ đang lấy trộm đồ ăn, bị Hoàng hậu phát hiện, sau đó bị đánh đến gần như bỏ nửa cái mạng. Hơn nữa Hoàng hậu cũng lên tiếng, ai còn dám đối xử tốt với y, nghiêm trị không tha. Vì thế, tiểu cung nữ trước kia lén đối xử tốt với Tư Không Vịnh Dạ sợ hãi lọt vào đòn hiểm của Hoàng hậu, cho nên cũng không bảo mà lãnh đạm với Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Vịnh Dạ dần bị cô lập.

Thời gian cứ như vậy không nhanh không chậm trôi qua , chỉ chớp mắt đã qua hai năm.

"Hoàng Thượng giá lâm!" Bên ngoài Hòa Trữ Cung, tiếng la ngân nga của tổng quản thái giám truyền đến, mọi người trong Hòa Trữ Cung lập tức vào thế sẵn sàng nghênh đón, chờ Hoàng đế tiến vào.

"Thần thiếp khấu kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cát tường."

"Nô tì khấu kiến Hoàng Thượng."

"Ân, bình thân." Hoàng Thượng gật gật đầu.

"Phải rồi, Hoàng Thượng, hôm nay như thế nào lại rảnh rỗi đến chỗ của thần thiếp a." Hoàng hậu cố ý làm bộ dáng tiểu nữ tử đang ghen, thẹn thùng nhìn thoáng qua Hoàng Thượng, trong mắt nhu tình như nước, trên khóe miệng mỉm cười quyến rũ, cả người phong tình vạn chủng*.

"Ai ~~~." Tư Không Viêm Lưu thở dài một hơi, xem nàng bộ dáng thiên kiều bá mị** như vậy, nhất thời nội tâm vui vẻ lên, nói: "Không phải trẫm không đến chỗ của ngươi, chính là gần đây biên cương chiến tranh không ngừng, trẫm đã bị chiến báo cùng tấu chương dồn dập đến sứt đầu mẻ trán. Hơn nữa, ta không phải khi rảnh, vẫn đến chỗ của ngươi đấy sao?”

Hoàng hậu nghe xong lời này, lúc này mới vừa lòng, che miệng nở nụ cười.

"Đúng rồi, Vĩnh Minh đâu?" Hoàng đế tầm mắt nhìn xung quanh một lượt, mở miệng hỏi hoàng hậu.

"Nó còn đang ngủ mà." Hoàng hậu nhìn dáng vẻ của hắn, nghĩ đến hắn muốn gặp Tư Không Vĩnh Minh, trong lòng lập tức vui vẻ vô cùng: "Không thì thiếp đi gọi nó dậy?"

Tư Không Viêm Lưu bởi vì chính vụ bận rộn, rất ít khi đến hậu cung, mỗi lần tới nơi này, luôn cùng với con trai thứ hai của mình tâm sự cả ngày, nhưng chỉ duy nhất có Tư Không Vĩnh Minh, đầu tiên là vì khi Hoàng thượng tới, hoàng hậu ép Tư Không Vịnh Dạ không được xuất hiện ở trước mặt Hoàng thượng, hơn nữa chính bản thân y cũng đã quên mình là một hoàng tử ở nơi này, không ai nhắc đến y. Điều này làm cho hoàng hậu cực kì đắc ý, đối đãi với Tư Không Vịnh Dạ cũng càng thêm ác liệt hẳn lên, ngày tháng của Tư Không Vịnh Dạ cũng trôi qua càng gian nan hơn.

"Không cần, tiểu hài tử, để cho nó ngủ đi." Tâm tình Tư Không Viêm Lưu khá là tốt, cũng không để ý Tư Không Vĩnh Minh ngủ thẳng giữa trưa còn chưa rời giường, có điều hắn vừa dứt lời, bên trong liền truyền ra thanh âm của Tư Không Vĩnh Minh.

"Hai người các ngươi, dùng sức kéo cho ta, xem nó về sau còn dám không làm chó của ta!"

Tư Không Viêm Lưu nghe xong lời này, nhất thời cảm thấy hết sức kỳ quái, vừa định hỏi hoàng hậu, lại phát hiện sắc mặt của nàng nháy mắt trở nên trắng bệch.

"Hoàng ~ Hoàng Thượng!" Nhưng chỉ hoang mang trong nháy mắt thôi, hoàng hậu lập tức trở lại bình thường, có điều thanh âm lúc này lại run rẩy, để lộ ra rằng nội tâm của nàng giờ phút này đang hoang mang: "Vĩnh Minh hiện tại tựa hồ có chút không đúng lắm, thần thiếp đi xem." Nói xong liền đứng dậy.

Tư Không Viêm Lưu xem nàng bộ dáng thất kinh, nhất thời có chút hồ nghi, vì thế mở miệng: "Đừng lo, nghe tiếng nó như vậy, hẳn là sẽ đi ra , chúng ta cứ ở chỗ này chờ đi, xem nó rốt cuộc đang làm cái trò gì."

Môi hoàng hậu lập tức run rẩy, miễn cưỡng ngồi xuống: "Thần ~ thần thiếp biết rồi." Bộ dáng khác thường này của nàng, càng khiến cho Hoàng đế hoài nghi, vì thế, Hoàng đế bình tĩnh ngồi vào chỗ của mình, muốn xem bọn họ rốt cuộc trong hồ lô bán thuốc gì ***.

Tuy rằng bộ dáng bình tĩnh, nhưng Hoàng hậu giờ phút này trong lòng cũng sốt ruột giống như kiến bò trên chảo nóng."Không biết Vĩnh Minh này lại làm khổ đứa con của tiện nhân kia như thế nào đây, tuy rằng nó là tội nhân, nhưng dù sao cũng là hoàng tử, nếu để cho Hoàng Thượng thấy, chắc chắn sẽ giận dữ, nhất định không thể để cho hắn thấy."

Nghĩ đến đây, Hoàng hậu hướng tiểu cung nữ bên cạnh liếc mắt một cái, ý bảo nàng nghĩ biện pháp đi vào ngăn cản Tư Không Vĩnh Minh. Bất quá cảnh này đều không qua khỏi mắt của vị Hoàng đế vẫn như không chú ý chút nào đang ngồi bên cạnh.

"Hoàng Thượng, trà này đã nguội, nô tỳ đi vào đổi bình trà nóng cho ngài." tiểu cung nữ được ra hiệu vội vàng thưa với Hoàng Thượng, cầm lấy ấm trà trên bàn, chuẩn bị hướng vào trong phòng.

"Bỏ đi, trời nóng nực, lạnh một chút cũng không sao." Tư Không Viêm Lưu phất phất tay, ý bảo nàng buông ấm trà trong tay. Hiện tại hắn càng lúc càng ngạc nhiên, Hoàng hậu cứ sốt ruột như vậy, rốt cuộc muốn che giấu cái gì vậy.

Hoàng hậu cực lực ngăn chặn nội tâm trạng kinh hoảng và sợ hãi, nhưng lại không thể che dấu sắc mặt tái nhợt.

"Đồ tiện nhân kia, xem ngươi còn không nghe lời hay không, xem ngươi còn giả câm điếc hay không! Xem ta có gọi mẫu hậu lột da của ngươi ra không!" Thanh âm của Tư Không Vĩnh Minh càng lúc càng lớn, thanh âm sắc nhọn như kim, đâm vào màng tai mỗi người ở đây, trong giọng trẻ con nãi thanh nãi khí pha lẫn sự hung ác, khiến mọi người đều thay đổi sắc mặt.

Hoàng đế tối sầm mặt, hoàng hậu sắc mặt cũng càng thêm trắng bệch ra.

"Mẫu hậu! Người tới giáo huấn tiện nhân này một chút! Nó luôn không để ý tới ta, còn có vẻ xem thường ta!" Tư Không Vĩnh Minh từ trong phòng bên cạnh đi ra, chưa nhìn thấy hoàng hậu đã bắt đầu nũng nịu.

"A! Phụ hoàng." Tư Không Vĩnh Minh liếc mắt một cái nhìn thấy bênh cạnh là Tư Không Viêm Lưu, chạy thẳng tới bên cạnh hắn, lôi kéo tay hắn, hướng hắn làm nũng. Chẳng qua Tư Không Viêm Lưu không để ý đến nó, sắc mặt cực kỳ khó coi. Bởi vì đi theo Tư Không Vĩnh Minh ra, còn có vài tiểu thái giám vẻ mặt cười xấu xa cùng Tư Không Vịnh Dạ bị bọn chúng trói cổ, kéo trên mặt đất.

"A! Hoàng Thượng cát tường!" Mấy tên thái giám đang hi hi ha ha vừa nhìn thấy sắc mặt cực kỳ khó coi của Hoàng Thượng, nhất thời sắc mặt trắng bệch, cả người phát run quỳ gối trên mặt đất.

Tư Không Viêm Lưu không để ý đến bọn chúng, hắn chính là nhìn Tư Không Vịnh Dạ trên mặt đất. Thực rõ ràng, y bị bọn chúng dùng dây thừng trói ở cổ kéo ra đây, giờ phút này hai tay y khó khăn bắt lấy cổ đang bị dây thừng xiết chặt, thống khổ giãy giụa , hé miệng đau đớn thở dốc, phát ra thanh âm "tê tê", làm người nghe lo lắng cực độ, ánh mắt mở to, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đã nghẹn thở thành màu tím đỏ.

"Bang!" Chén trà trong tay Tư Không Viêm Lưu rơi xuống mặt đất thật mạnh, trên mặt Hoàng hậu hoàn toàn không có huyết sắc, vô lực ngã xuống ghế, xung quanh toàn bộ đám nô tài nhất thời đều sắc mặt tái nhợt, cả người phát run quỳ rạp xuống đất, chỉ có Tư Không Vĩnh Minh, tựa hồ còn không biết chuyện gì xảy ra, như trước mở to đôi mắt, giữ chặt tay Tư Không Viêm Lưu, vẫn không buông tha làm nũng: "Phụ hoàng! Ngươi giúp ta giáo huấn tên tiện nhân kia một chút. Hắn thật sự rất đáng ghét." Thanh âm trẻ con khờ dại giống như một ngọn lửa vô hình, đốt cháy lòng Tư Không Viêm Lưu . Nhìn thân hình bé nhỏ bé trên mặt đất, thống khổ giãy giụa, Tư Không Viêm Lưu trong lòng bỗng nhiên đau đớn, không phải đau theo kiểu tê tâm liệt phế****, mà là giống như một tiểu đao vô hình chậm rãi cứa vào lòng hắn, không phải rất đau, nhưng làm cho hắn không thể hô hấp ~~~~

Hết chương thứ chín

Chú giải:
*phong tình vạn chủng: tớ tìm thấy nghĩa tiếng Anh là Charming (duyên dáng, yêu kiều) and Graceful (phong nhã, thanh nhã). (nguồn: chi.proz.com)
**Thiên kiều bá mị: [đang tìm nghĩa đúng nhất] đoán là tương tự như câu trên, khen vẻ đẹp của Hoàng hậu.
*** trong hồ lô bán thuốc gì: ý nói trong lòng đang nghĩ gì.
****Tê tâm liệt phế: [đang tìm nghĩa đúng nhất] dù vậy nghĩ là các bạn cũng đoán được phần nào nghĩa của nó rồi, tức ý chỉ kiểu đau đến chết đi được, giằng xéo tâm can, bla bla….

Đệ nhất bộ Đệ thập chương : Trừng phạt

“Còn không mau cởi bỏ dây thừng cho Tứ điện hạ! Các ngươi quả nhiên không muốn sống rồi! Nhanh gọi Thái y! Nếu Tứ điện hạ có mệnh hệ gì, các ngươi chết chắc rồi!” Hoàng hậu vừa lúc nãy tay chân luống cuống đã nhanh chóng hồi phục lại, rất nhanh chóng lèo lái, trách mắng bọn chúng. Mấy tên tiểu thái giám tuy rằng bị sắc mặt của Hoàng thượng doạ đến mức tè ra quần, nhưng là còn biết đúng mực, vội vàng cởi dây thừng trên cổ Tư Không Vịnh Dạ. Tư Không Vịnh Dạ cơ hồ sắp hít thở không thông, thần khí không rõ, mồm to vô thức thở phì phò, trên cổ còn thấy rõ ràng một vệt dây hồng hồng, trên làn da trắng nõn của Tư Không Vĩnh Dạ, có vẻ càng nhìn thấy ghê người.

Đi đến bên người Tư Không Vịnh Dạ, Tư Không Viêm Lưu ngồi xuống, nhìn ánh mắt sương mù của Tư Không Vịnh Dạ, nội tâm một trận đau lòng. Tuy rằng cữu cữu y phạm tội tày trời, nhưng y dù sao cũng chỉ là tiểu hài tử, hơn nữa trên người còn là lưu huyết của mình, cơn giận hai năm qua cũng đã tiêu tan, từ lâu tan thành mây khói, giờ phút này Tư Không Viêm Lưu trong lòng vô cùng hối hận, chính mình để y bị đem đến đây làm y bị tra tấn, hơn nữa đối với y cũng chẳng quan tâm, nếu hôm nay không phải tình cờ thấy y, nói không chừng y có ngày bị tra tấn mà im hơi lặng tiếng đến chết.

Nghĩ đến đây, Tư Không Viêm Lưu giận dữ phản cười, vẻ mặt âm chất*, nhìn Hoàng hậu: “Hóa ra Hoàng hậu chính là như vậy hảo hảo chiếu cố con ta a, xem ra Hoàng hậu thật là một hiền thê lương mẫu** mà.” Trong giọng nói mang theo một tia châm chọc cùng tức giận không giấu được.

“Hoàng Thượng, không phải, đây là mấy tên nô tài to gan lớn mật, cư nhiên giựt dây Vĩnh Minh gây ra việc này, thỉnh Hoàng Thượng minh giám!” Hoàng hậu che giấu vẻ kinh hoàng, một phen chỉ vào mấy tên tiểu thái giám đã sợ đến sắp hồn phi phách tán, hung tợn mở miệng: “Các ngươi nô tài ác độc, không hảo hảo hầu hạ chủ tử, cư nhiên khiến bọn hắn làm ra việc trái đạo đức như vậy, thật sự là tội ác ngập trời!”

“Hoàng ~ Hoàng Thượng tha mạng!” Mấy tiểu thái giám nghe Hoàng hậu nói vậy, nhất thời sợ tới mức tè ra quần, hướng Tư Không Viêm Lưu không ngừng dập đầu, trong đó có một tiểu thái giám đầu đã bị sứt mẻ cả, khuôn mặt bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ, nhưng vẫn là không dám dừng lại, lúc này thanh âm đầu chạm đất nặng nề tràn ngập toàn đại sảnh.

Tư Không Viêm Lưu nhìn vẻ mặt “uy nghiêm” của Hoàng hậu, nội tâm nhất thời cực kỳ thất vọng, nguyên bản là Mẫu nghi thiên hạ giờ phút này giống như một ả đàn bà phố chợ bình thường vì tư lợi, nội tâm hiểm độc, không chỉ tàn nhẫn ngược đãi hài đồng, hơn nữa khi bị phát hiện, không chút do dự gán tội cho nô tài, nữ nhân độc ác như thế, mình trước đây lại cư nhiên lập nàng làm Hoàng hậu.

“Hoàng hậu thật đúng là thiết diện vô tư a.” Lộ ra một nụ cười châm chọc, Tư Không Viêm Lưu thần sắc tràn ngập khinh bỉ nhìn Hoàng hậu, ánh mắt của hắn làm cho Hoàng hậu nội tâm một trận run rẩy, loại thần sắc này biểu hiện hắn đã giận đến cực điểm, đã sắp bùng nổ đến nơi.

“Hoàng Thượng, thần thiếp thật sự không biết chuyện, đám cẩu nô tài xúi giục Vĩnh Minh làm ra sự việc tàn nhẫn thế này, là thần thiếp quản giáo vô phương, thỉnh Hoàng Thượng trách phạt.” Hoàng hậu quỳ gối xuống mặt đất, biểu tình bình tĩnh, chính là vài giọt mồ hôi lạnh chảy nơi thái dương bộc lộ ra nội tâm đang kinh hoàng của nàng.

“Hừ! Quả thật là phải trách phạt, vậy ngươi nói phải trách phạt như thế nào? Là đánh ngươi năm mươi đại bản, hay là trực tiếp đưa đến thiên lao, hay là gỡ bỏ Phượng quan*** trên đầu ngươi?” Ngữ khí Tư Không Viêm Lưu thản nhiên, nhưng là lại làm cho người nghe trong lòng run sợ.

“Hoàng Thượng!” Hoàng hậu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt khó có thể tin được nhìn hắn, bi thương mở miệng: “Hoàng Thượng quả thực xử oan cho thần thiếp sao? Chẳng lẽ ngay cả tra cũng không tra liền trực tiếp định tội thần thiếp? Trong ngục giam đại lao cũng còn phải điều tra rõ tội trạng phạm nhân mà, Hoàng Thượng tại sao có thể không phân rõ xanh đỏ đen trắng liền phán tội ta!” Âm điệu ngày càng cao, hùng hổ gây sự.

“Hừ! Có phải oan uổng hay không, chính ngươi biết, ta cũng lười nói với ngươi. Ta sẽ điều tra rõ chân tướng chuyện này, nếu ngươi thật sự ngược đãi Vịnh Dạ, vậy ngươi chờ hạ đại lao đi!” Hoàng hậu hăm doạ tranh cãi làm cho Tư Không Viêm Lưu vốn ngấm ngầm chịu đựng không được bạo phát tức giận ra, ngữ khí mạnh mẽ cực kỳ cứng rắn, lời nói ý là không cho nàng một con đường sống nào.

“Hoàng Thượng!” Hoàng hậu đột nhiên khóc lên, cực kỳ bi ai nằm trên mặt đất, lê hoa đái vũ khóc lóc, rất đáng thương. Chính là hiện tại Tư Không Viêm Lưu đối với nàng cực kỳ thất vọng, bộ dáng điềm đạm đáng yêu kia của nàng cũng không làm hắn mềm lòng, ngược lại còn làm hắn chán ghét nàng hơn.

“Oa ~~~! Phụ hoàng khi dễ mẫu hậu, phụ hoàng xấu xa!” Một bên Tư Không Vĩnh Minh đột nhiên gào khóc lên, đối với Tư Không Viêm Lưu vừa đá vừa đánh, đám nô tài chung quanh sợ đến mức mặt mũi trắng bệch.

“Câm miệng!” Tư Không Viêm Lưu bị nó làm phiền, hung hăng hét lên với nó, nháy mắt làm nó ngừng khóc.

Tư Không Vĩnh Minh đột nhiên chạy đến bên Tư Không Vịnh Dạ đã sắp hôn mê, hướng y hung hăng đá y, vừa đá vừa mắng: “Ngươi tiện nhân kia! Đều là ngươi làm hại! Làm phụ hoàng khi dễ mẫu hậu còn khi dễ ta! Ngươi như thế không chết đi a! Tiện nhân! Tiện nhân!” Tư Không Vịnh Dạ không hề hay biết không có chút kháng cự nào, mặc cho nó một cước một cước hướng trên người mình mà đá, giống như một con búp bê bằng bố bị tàn phá.

“Ngươi dừng tay cho ta!” Tư Không Viêm Lưu vốn còn sót chút tức giận rốt cuộc đến lúc này bộc phát hoàn toàn, một tiếng hét to đến mức tất cả mọi người đều quỳ xuống đấy, cả người phát run, Hoàng hậu cũng sắp ngất đi, không ngừng lấy tay ấn vào huyệt Thái dương.

Tư Không Vĩnh Minh bị doạ ngồi bệt trên mặt đất, nghẹn họng, gào khóc, thanh âm kinh thiên động địa: “Oa ~~~ phụ hoàng là người xấu, phụ hoàng khi dễ Vĩnh Minh!”

Tư Không Viêm Lưu lắc lắc tay áo, thật cẩn thận ôm lấy thân hình nhỏ bé của Tư Không Vịnh Dạ, vẻ mặt bé con trong lòng có chút thống khổ, quần áo rộng thùng thình mà cũ nát bao lấy thân hình nhỏ gầy của y, giống như không có một chút sức nặng, nhìn khuôn mặt hắn nhỏ nhắn nhíu nhíu mày, Tư Không Viêm Lưu đột nhiên cảm thấy trong lòng vô cùng chua xót ~~~

“Chuyện ngày hôm nay, ta sẽ không bỏ qua như vậy. Đợi kết quả sau này, ngươi cùng Vĩnh Minh không được rời Hoà Trữ Cung nửa bước. Nếu Vịnh Dạ có chuyện gì, ngươi chờ tiến thiên lao đi.” Tư Không Viêm Lưu ngữ khí thản nhiên, nhưng ẩn hàm sức ép không thể nghi ngờ: “Còn các người vừa rồi… súc sinh ngược đãi Vịnh Dạ, kéo ra ngoài lăng trì đi.” Tư Không Viêm Lưu nói xong, mi cũng không nhăn lấy một chút, xoay người bước đi, bỏ lại một đám ở nơi đó gào khóc, dập đầu xin tha thứ, ôm Tư Không Vịnh Dạ, hướng về Cửu Hoa Cung ~~~

Hết chương thứ mười

*âm chất: âm đức, tạm hiểu là không có ý tốt (hidden good deeds = giấu ý tốt đi)
**hiền thê lương mẫu: người vợ hiền, mẹ hiền 
***Phượng quan: mũ của Hoàng hậu, ở đây hiểu gỡ bỏ Phượng quang là ám chỉ truất phế Hoàng hậu
.

2 nhận xét:

  1. Tê tâm liệt phế có thễ hiểu là tâm can đang vỡ ra .Ý là làm người cha mà quá vô tình , khi đạ thông thì thấy lòng đau như lựa cắt .

    Trả lờiXóa

Cám ơn vì đã nhận xét!
Không chửi tục, gây gổ, tóm lại là không đánh nhau ở đây.
Còm nhiều để chủ nhà có động lực làm việc nhé!^^